Lời của một kẻ sĩ người Việt

10:03 | 02/09/2015
Phật Đạo Online:
Giặc ngoài đến xâm lăng gieo thù hận
Người cong lưng đánh đuổi, kẻ vong ân
Đem linh hồn bán đứng lúc ngửa nghiêng
Chỉ vì mặc, vì ăn, do chức tước?
 
Anh linh hỡi, quê hương cùng non nước
Tôi hiểu rằng khi trước bị ngoại xâm
Lắm con dân đem bán đứng lương tâm
Lên mũi súng kẻ thù chung dân tộc
 
Trong đêm tối, đồng khuya nghe tiếng khóc
Chết vì dân nơi dáo giặc? đương nhiên!
Các nghĩa quân, tôi thiết tưởng ưu phiền
Vì có lúc bởi Việt gian tiếp viện –
 
Lần thứ nhứt, Bạch Đằng Kiều Công Tiễn
Hoàng Cự Đà theo giặc cũng nơi đây
Đến thời Tây? thôi vô số xứ nầy
Mang đủ cỡ phẩm hàm do ngoại quốc.
 
Hễ mất nước là điều đau thương nhất
Từ Paris quân Pháp đến Hội An
Bảo tại sao không mở cửa ải quan
Nhằm đón tiếp chiến thuyền “văn minh” đến
 
Nếu làm thế, bây giờ câm như hến
Hết trung kiên nghĩa khí, hết kỷ cương
Họ đến đây? đại bác, lính Lê Dương
Chứ đâu phải đoàn giao thương kinh tế!?
 
Nếu không đánh, bây giờ quân sử kể
Đồ thất phu, nhục nhã, đám ươn hèn
Vua quan tồi, ăn hại, hiếp dân đen
Khi giặc đến mở toang ra tiếp đón.
 
Ồ! giặc Pháp sẽ khinh, khi ngã nón
Người Âu Châu năm ấy (1858) với dã tâm
Họ xua quân đi khắp chốn sưu tầm
Tìm thuộc địa chứ thuần đâu mua bán?
 
Còn với chuyện kể từ sau Nguyễn Ánh
Triều An Nam ngăn cấm đạo Gia Tô
Pháp ra tay nghĩa hiệp tiến quân vô
Là cái cớ chứ không là điểm chính.
 
Hãy bình tĩnh với trái tim nghiêm chỉnh
Cớ làm sao vua chúa cấm Gia Tô?
Ngôi vua là trên hết, với kinh đô
Chẳng cùng đạo, xem như không phải chúa! (vua)
 
Hãy thử hỏi vua nào không tức úa?
Chuyện “Bình Tây Sát Tả” nảy sinh ra
Chuyện các Cha người Pháp ở xứ ta
Mang  lấy họa là điều không tránh khỏi.
 
Đấy, tôi nói những gì nơi tài liệu
Từ ngay trong văn khố Pháp rút ra
Từ những ông Đô đốc Pháp ấy mà!
Không phịa chuyện, chẳng viết càn chi hết.

 
Điện Biên Phủ là chiến công oanh liệt 
Tám lăm năm chỉ có một lần thôi
Mất bản đồ, không tự chủ cứ trôi
Non thế kỷ, năm này (1954) thì rửa hận.
 
Ai đã quyết thẳng tay nơi mặt trận 
Giành vẹn toàn sông núi của cha ông
Tôi nói rằng cái đó, quả chiến công
Sao không đúng? Tại vì đâu chẳng phải?
 
Tôi lập mệnh giữa đêm thu gà gáy
Những oan hồn dân, lính ở hai bên
Từ cao nguyên, duyên hải, chốn rừng xanh
Tai ách ấy do ngoại bang đem đến.

                                         Tân Ngô sưu tầm
 

Các tin cùng chủ đề: